CON ĐẾN NHƯ MỘT PHÉP MÀU
Tác giả : Lê Hữu Nam
Giọng đọc : Trung Can
NXB : Hội Nhà Văn
Định dạng : Sách nói
Lượt xem/nghe : 2212
Lượt tải AudioBook : 279
Thời lượng: 03:38:49
Tạo lúc : Sat, 29/10/2022 16:25
Cập nhật lúc : 12:17pm 21/08/2024

Nhạc Chữa LànhBình LuậnSách Nói (200.35 MB)
Hi vọng các bạn có thể ủng hộ trong khả năng, để giúp đỡ đội ngũ biên tập và chi phí duy trì máy chủ đang ngày một tăng. Mọi đóng góp xin gửi về:
Người nhận: Hoàng Nhật Minh
Số tài khoản: 103873878411
Ngân hàng: VietinBank
![]() | ![]() |
Ba viết những dòng thư này cho những ngày con lớn lên, cho những gì con thiếu vắng bên cuộc đời con. Là sự thật, nỗi buồn, điều oan trái, tình yêu thương, sự gửi gắm và cả niềm hy vọng trong những ngay mà ba phải sống xa con biền biệt. Mong con luôn hạnh phúc và hãy nhớ ba yêu con trong từng hơi thở...!
“Người người vẫn qua lại, mọi thứ diễn ra bình thường, như chẳng có chuyện gì, nhưng ba không thể nào đến gần con được.” Hai cha con đang sống trên đất nước hòa bình. Nhưng chuyện gặp lại chỉ trông chờ vào những tấm ảnh thời con dăm ba tháng và những giấc mơ. Hà Nội - Sài Gòn nào phải xa xôi. Một vé máy bay giá rẻ, đôi ba giờ cho tất cả thủ tục và hành trình, nơi cần đến đã hiện ngay trước mắt. Nhưng Hà Nội mãi là một giấc mơ khi người cha đang ở Sài Gòn không thể ngồi máy bay cũng không thể ngồi xe đường dài. Ðứa con trai nhỏ nhắn đang ở đâu đó chỗ giấc mơ. Hình vóc nó như thế nào, nặng hay nhẹ, mạnh hay yếu? Người cha không được biết. Người cha từng nghĩ con là một giấc mơ hạnh phúc mà cả đời cha không dám ước. Cha thấy mình là người may mắn nhất trên đời khi có con. Rồi giấc mơ bay đi... Trong khi đứa con không hề bay đi, nó vẫn vô tư khóc cười đâu đó cách người cha hơn ngàn cây số.
Ðọc Ba ơi, mình đi đâu? của nhà văn Jean Louis Fournier tôi đã khóc với một người cha có hai ngày tận thế vì sinh ra hai đứa con có hệ thần kinh tật nguyền. Ðến khi đọc Con Đến Như Một Phép Màu tôi thấy tác giả Lê Hữu Nam còn phải đối diện với nhiều ngày tận thế hơn... Ngày bồng con ra sân bay cứ luôn nghĩ một khoảnh khắc xa con là một khoảnh khắc tim ngừng đập. Dẫu rằng khoảng trống đó đang được hứa hẹn lấp đầy sau mươi ngày con quay về. Không ai ngờ khoảng trống dần dần rộng như chốn vô cùng khi lời hứa sum vầy cũng kéo dài vô hạn. Nó đã thành một hố thẳm. Người cha đứng trong lòng hố vẫn không ngừng vẽ lên nền trời mong ước bé nhỏ những mảng màu tươi thắm. Dẫu cho ba với con như những vì sao ở hai phía bầu trời thì tia mắt mong chờ của ba vẫn đủ sức phóng đi xa hơn trời đất bao la kia. Căn bệnh tim càng trầm trọng. Có lúc “nó ngừng đập vài giây”. Rồi nó đập trở lại. Người cha dưới lòng hố nhìn miệng hố ngày càng vời xa, vẫn vẽ lên nền trời bằng tàn hơi đầy những mảng màu thắm thiết. Màu cho con.
Có những loại văn chương tài hoa, sắc sảo như những đóa hồng nhung được chăm chút bởi người làm vườn lành nghề. Nhưng cũng có những loại văn giống như được đâm ra từ một xác cây đã tróc sạch vỏ, khô cháy từng thớ gỗ, chỉ còn lại một dòng nhựa nhỏ len lỏi. Và dòng nhựa đó nẩy chồi. Văn trong Con Đến Như Một Phép Màu là dòng nhựa mỏng tràn đầy sức sống. Chồi non cứ phún xanh. Nắng dội, mưa dầm nó quẹo xuống tàn lụi. Nhưng sau đó nó tủa chi chít chồi mới, sẵn sàng phủ xanh lên mọi cỗi cằn. Một quyển nhật ký hay những trang thư cho con mang hơi hớm tiểu thuyết. Trong đây nhân vật chính diện không phải chiến đấu với nhân vật phản diện mà là chiến đấu cùng nỗi nhớ và căn bệnh tim bẩm sinh đột biến vô chừng.
Lê Hữu Nam gần như vô vọng ngày gặp lại con vì bệnh cứ luôn chực đến, chực kéo anh khỏi thế gian mà tin tức con cứ bằn bặt. Anh chiến đấu với cái tên “nỗi nhớ” bằng tất cả sức lực mong manh của mình. Nhìn cách anh cười, cách anh nghĩ về những hoạt động giúp đỡ trẻ khuyết tật hay viết về con đường bảo vệ môi trường chung cho trái đất, ta cứ tưởng anh rất may mắn, rất sung sướng. Có lẽ anh đang tự hào vì luôn tin đây là món quà anh có thể gởi lại cho con và nó sẽ vô cùng hạnh phúc vì đã được chào đời trên thế giới đầy yêu thương này.
Với vòng tay từng ôm ấp thiên thần giờ chỉ còn là khoảng trống triền miên, Nam oằn mình biến bất hạnh thành bông hoa giàu hương sắc dâng cho cuộc sống. Và con trai Nam sẽ nhận được một món quà lớn, cần cho nó. Tôi không nghĩ đây chỉ là những lá thư cho con mà nó giống như những lá thư dành cho tôi, cho tất cả những người đang có may mắn được kề cận con cái mỗi ngày. Tài sản chúng ta để lại cho con là gì? Con Đến Như Một Phép Màu đầy nỗi niềm riêng nhưng lại trả lời được những câu hỏi rất chung dành cho tất cả những người làm cha làm mẹ.
Võ Diệu Thanh
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Con Đến Như Một Phép Màu PDF của tác giả Lê Hữu Nam.nếu chưa có điều kiện.
Tất cả sách điện tử, ebook trên website dilib.vn đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
| Bài Trước Đó | Bài Tiếp Theo |












,,,,,,,Nhật kí về thời cổ đại
Tác giả Nguyễn Hoàng Tuấn
Ý tưởng Dr stone
Tiến sĩ đá Dr senku
Ngày hôm nay ngày 29/6/2025 là ngày cuối cùng của thế giới . À không là ngày cuối cùng chúng tôi ở trái đất thế kỉ XXl . Vì chỉ chục phút nữa thôi chúng tôi là những người sẽ xuyên không về thời cổ đại và sống yên bình Tôi nói
- Xong chưa chúng mày tắt video đi . Lên mạng thế thôi
Nguyễn Thành Tôi nói :
Từ từ chút đi anh bạn . Từ từ xem nào . Từ từ rồi đăng đây là chuyện rời xa nền văn minh nhân loại .
Nhân nói :
- Ồ sản phẩm xổng rồi kìa xong code rồi . Đến lúc rồi vài phút nữa thôi
Bờ-na-nờ nói :
- Nếu mà cả nhân loại biết truyện chúng ta chế tạo cổ máy thời gian không biết sex thế nào .
Tha Nót nói :
- Hành lí đã dọn xong đó là không gì cả có mấy thân người về thôi .
Tiếp đó chúng tôi sửa soạn đống lộn xộn . Tôi còn nhắc mội người bảo mẹ tôi là khi chúng tôi đi rồi hãy đăng video đó vì nếu chúng tôi đăng thì sẽ bị Tổ CHỨNG ĐOM ĐÓM chùy sát do fan Jack cầm đầu . Cuối cùng cũng xong Tha Nót đã nói với bố mẹ tôi . TIENS BỊP nhảy vào đầu tiên. Anh Tiến Bịp nhanh nhẹn luôn đi đầu . Mấy thằng bạn cũng lần lượt ngồi vào . Tôi bảo họ phải cài code cho cả máy dự phòng nữa . Tôi nghe thấy tiếng bước chân . Màn hình điện thoại của tôi hiện lên tin nhắn của BỘ CÔNG AN tôi cũng không quan tâm . Đến khi tôi ngồi cùng mấy thằng kia . Tôi cũng không hiểu tại sao tại tôi là nghệ rất nhiều tiếng trực thăng rất ồn tôi bảo :
- Ây các mày máy thời gian này tuy ồn nhưng có tường cách âm mà sao ồn thế nhờ . Tiến Bịp đồng tình :
- Cũng ồn đấy Nhân ơi tắt điện thoại đi .
Nhân ngạc nhiên nói :
- Tao có làm gì ồn đâu !
- Do mày đánh rắm nên mới ồn thế đấy .
Chợt trong đầu tôi có dự cảm không lành về bên ngoài kia Tôi hỏi :
- Ây chúng mày có thấy gần đây có nhiều tin tức nói về căn bệnh gì đá đá không ?
- Ừ tao cũng nghe tin đấy rồi . Nó lây từ một người Việt Nam bên Mỹ đúng không ?
Tha Nót nói :
- Ờ đúng rồi càng lúc càng nhiều ca mắc thôi kệ đi về thời cổ đại rồi lo cái gì .
Nguyễn Thành Tôi đã viết xong code . Nó cũng ngồi vào ghế đầu . Sau một nút bấm phi thuyền bắt đầu đếm ngược :
- Mười , chín ,tám ...
Tiến Bịp hét lên sung sướng :
- Thế là còn vài giây nữa thôi chúng ta sẽ không còn bị quấy rầy nữa muốn làm gì cũng được , được tự do rồi !
Máy tính điện tử tiếp tục đếm :
-Bảy , sáu , năm ...
Nguyễn Thành Tôi nói trong nụ cười :
- Tao nảm cái bài tập về nhà lắm rồi lúc nào cũng thi với học rồi đi làm như nô lệ của tư bản chán cả ra
Máy tính lại đếm :
- Bốn ...
Nhân nói :
- Tao chán đi học lắm lặp đi lặp lại .
Máy tính đếm cho bọn tôi vui :
- Ba ...
Tha Nót nói :
- Tao ở Hà Nội mỗi sáng trước mắt tao là một màn sương mù nó không đẹp vì đó là khí thải . Xung quanh toàn là khí độc
Bờ-na-nờ :
- Hoà bình rồi không chiến tranh nữa sướng như fan ĐOM ĐÓM khi Jack không bỏ con .
Rồi lại âm thanh điện tử :
- Hai ...
Tôi ôm niềm vui háo hức khi có cuộc sống mới bên bạn bè mà tôi hay ao ước . Tôi có thể ngả lưng những tháng ngày chillguy . Một cuộc sống ở nơi có cây cối um tùm thiên nhiên xanh mát không ô nhiễm không khí và ánh sáng không chiến tranh . Cuối cùng :
- Một , không , phóng ...
Chỉ một cái chớp mắt chúng tôi đã đến một không gian bu ảo. Xung quanh tôi bây giờ là mấy cái đồng hồ như doremon Nguyễn Thành Tôi bấm công tắc một quả PICKELBALL thời gian nó bay đi xa rồi biến mất . Bọn tôi nghĩ là 9 triệu năm trước chắc là không có người . Tôi ngồi chờ trong háo hức . Tôi nhìn ra bên ngoài thấy có vài tia chớp xanh gió cũng dần to có vẻ có linh cảm không tốt . Đột nhiên đài liên lạc phát ra âm anh tôi giật mình doremon à :
- Cứu , cứu với .
Cả đám giật mình Nguyễn Thành Tôi trả lời với người bên kia :
- Các anh là ai ? Gửi bao tiền cho BÉ BẮP ?
Bên kia nói :
- Chúng tôi là FBI và công an Việt Nam sẽ nói cho các cậu biết chuyện gì đã xảy ra .
Bên ngoài gió càng nổi to màu các chiếc đồng hồ chuyển hơi màu xanh . Sau vài cuộc nói chuyện bên kia gửi văn bản dài đại khái là AXALABACUCU, AXALABACUCU vào năm 2024 tháng 12 xuất hiện người đàn ông Việt Nam bên Mỹ có biểu hiện chân tay tê cứng hàng xóm có sang hỏi thăm cũng bị lây bệnh . Chỉ trong 30 ngày ông ta liền biến thành một bức tượng đá . Hàng xóm họ lại mắc bệnh lây cho những người khác . Do không có triệu chứng ngay nên nó lây nên máy bay sang nước khác . Ngày 27 tháng 4 năm 2025 dịch bệnh lây lan khắp nơi Mỹ , Châu âu và Châu Á . Căn bệnh này rất khó có triệu chứng và nó còn lây qua không khí nên gần như 8 tỷ . Mọi người khắp thế giới tuyệt vọng chưa có thời gian để chuẩn bị nên mọi chỉ có thể chờ chết . Nhưng khi biết có các cậu đang là cỗ máy thời gian lập tức các cậu nổi tiếng toàn cậu nhiều người nổi tiếng nói về các cậu những con người vĩ đại đang làm cỗ máy thời gian .Do các cậu ẩn địa chỉ nên chúng tôi rất khó tìm cho đến hôm nay khi nhận ra các cậu ở ngay đây chúng tôi tức tốc chạy đến . Bọn tôi đến nhà gặp bố mẹ các cậu . Tôi :
-Cháu chào cô ,cô ơi cháu tìm em Tuấn và bạn của em ấy
Mẹ cậu :
- Ờ nó ở dưới đó đó .
Anh công an lao xuống hầm anh FBI cũng đi theo. Anh công an ngồi vào máy nhưng không biết dùng thế là anh FBI đưa cho tờ hướng dẫn dài 673 nghìn tỷ trang rồi họ đến đây gặp bọn tôi anh công an nói :
- Bây giờ các cậu hãy đi về tương lai nghĩ ra cách cứu thế giới
Lúc này một cơn gió to thổi mạnh đến hai phi thuyền trao đảo dữ dội . Bên kia đang nói thì :
- Các cậu hãy cứu chúng tôi , á ... Á ...
Nguyễn Thành Tôi nói :
- Các anh sao vậy
Nhân nói :
- Chúng ta bị bão thời gian bao vây rồi
Lúc này quả bóng PICKELBALL thời gian bay đến đập mạnh vào cửa kính rồi bay thẳng về phía trước số liệu ghi trên máy đo từ 2025 đến 4000 năm sau Tiến Bịp la lên :
- Chúng ta chết mất .
Tha Nót nói :
- Nguyễn Thành Tôi bấm đi xuyên không đi đâu cũng được còn mạng thì còn sống
Lúc này phi thuyền bên kia bay đi
Nguyễn Thành Tôi núng thế nói :
- Mấy người bên kia tôi đếm đến 3 chúng ta cùng bấm
Bên kia cố trả lời :
-OK
Rồi Nguyễn Thành Tôi đếm đến ba :
- 1 ...2....3!
Rồi lúc đó tôi thấy phi thuyền sáng lên loá mắt tôi sau đó tôi bất tỉnh . Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong hang . Bạn bè đang nằm xung quanh mấy thằng này ngủ hết rồi . Tôi đi khỏi hang nhìn cảnh vật quen quen trước mặt :
- đây là mơ à .
Bỗng có tiếng :
- Đây không phải mơ đâu anh bạn của tôi . Ăn chuối không
Nó ném chuối cho tôi . Tôi mà kinh ngạc :
- Uầy chuối này ăn ngon hơn thằng Bờ- na-nờ
Nói rồi tôi và nó vào rừng hái chuối gặp một bức tượng đá mang chuối về cho bọn bạn . Cả đám ăn xong bắt đầu xây dựng lại hang . Bờ-na-nờ nói :
- lúc dịch chuyển tao thâý mấy ông kia cũng dịch chuyển theo chắc là họ cũng đến đây cùng chúng ta
Tôi chợt nhớ ra bức tượng liền dẫn bọn nó đến chỗ bức tượng mang bề buổi tối hôm đó chúng tôi quây quần bên nhau lúc này Nguyễn Thành Tôi nói :
- Bọn mày biết tình cảnh bây giờ rồi đó . Cả nhân loại bị hoá đá vận mệnh cứu cả thế giới đặt trên vai chúng ta
Tiến Bịp nói :
- Cứ tưởng được nghỉ ngơi ai dè lại làm anh hùng cứu thế giới
Nhân :
- 8 tỷ người rất nhiều !
Đột nhiên tôi đứng dậy đi đến đống lửa phát minh vĩ đại đầu tiên của con người nói to :
- Tất cả chúng ta đã đến nước này . Vậy bây giờ 6 cậu học sinh Trung học cơ sở Việt Hưng sẽ gây dựng thế giới bắt đầu từ con số 0. Thật là phấn khích .
HẾT tập 1
Cảm ơn đã đọc
Tác giả : Nguyễn Hoàng Tuấn
Nhân vật
- Nguyễn Hoàng Tuấn
- Nguyễn Huy Nhân
- Nguyễn Thành Tôi
- Bờ-na-nờ
- Tha Nót
- Tiến Bịp
Nhật kí về thời cổ đại tập 1
Nhà Xuất Bản Nguyễn Hoàng Tuấn
Vậy thì đừng xem nữa.