“Hai xe chung một quãng đường
Xe Dream tới trước, xe thường tới sau
Vận tốc chậm, thời gian lâu
Xe nhanh nên nó chạy mau là thường
Hai xe vận tốc tương đương
Xe đi lâu ắt quãng đường dài ra
Thời gian nếu chẳng khác xa
Xe đi chậm sẽ tà tà phía sau…” (trích Thi sĩ hạng ruồi - Nguyễn Nhật Ánh)
Hôm nay review tập truyện này, thấy nhớ ngày xưa ghê gớm. Đây là bộ sách đã đưa mình đến với bác Ánh, và cũng là đến với thế giới sách. Mình thấy ngày trước rất kiên nhẫn, ngày xưa bộ sách này in 4 hay 5 quyển gì đó thôi, không chia nhiều như bây giờ, nên quyển nào cũng dày cộp y chang mặt mình =)). Thế mà mình đọc quên ăn quên ngủ, vèo vèo cái hết cả bộ luôn. Mình đọc bộ này vào năm lớp 8, đúng cái tuổi hợp nhất để đọc mấy truyện của bác Ánh rồi. Cũng chính vì hợp nên cảm thấy một bầu trời tuyệt vời với sách, rồi cứ thế mà lao như con thiêu thân không biết ngày mai, nguyện cháy rụi như Phượng hoàng để còn hồi sinh. “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.” Đúng không? Cùng mình xem review “Kính vạn hoa” để cùng trở về với “nỗi nhớ sân trường xưa” nhé.
Đôi nét tác giả Nguyễn Nhật Ánh:
Nguyễn Nhật Ánh ( 7-5-1955) sinh tại làng Đo Đo, xã Bình Quế, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam.
Được mệnh danh là nhà văn của thiếu nhi, Nguyễn Nhật Ánh có nhiều sáng tác từ truyện dài đến truyện ngắn, tạp văn, thơ. Năm 1990, truyện dài Chú bé rắc rối được Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh trao giải thưởng Văn học Trẻ hạng A. Năm 1995, ông được bầu chọn là nhà văn được yêu thích nhất trong 20 năm (1975-1995) qua cuộc trưng cầu ý kiến bạn đọc về các gương mặt trẻ tiêu biểu trên mọi lãnh vực của Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh và báo Tuổi Trẻ, đồng thời được Hội nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh chọn là một trong 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm (1975-1995).
Năm 1998 ông được Nhà xuất bản Kim Đồng trao giải cho nhà văn có sách bán chạy nhất. Năm 2003, bộ truyện nhiều tập Kính vạn hoa được Trung ương Đoàn Thanh Niên Cộng sản Hồ Chí Minh trao huy chương Vì thế hệ trẻ và được Hội nhà văn Việt Nam trao tặng thưởng.
Đến nay ông đã xuất bản gần 100 tác phẩm và từ lâu đã trở thành nhà văn thân thiết của các bạn đọc nhỏ tuổi ở Việt Nam.
Năm 2008, ông cho ra đời tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, được báo Người Lao động bình chọn là tác phẩm hay nhất năm 2008.
Các tác phẩm tiêu biểu: Kính Vạn Hoa, Trại hoa vàng, Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, Hạ đỏ, Hoa hồng xứ khác, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Chuyện cổ tích dành cho người lớn, Còn chút gì để nhớ…
Đôi điều cảm nhận về Kính vạn hoa:
Bộ truyện gồm 54 tập ngắn, xoay quanh những chuyện đời thường về trường lớp, gia đình, bạn bè, những chuyến đi. Nhân vật chính là bộ ba Quý Ròm, nhỏ Hạnh, Tiểu Long. Văn phong của bác Ánh thì vẫn gần gũi, hài hước như thế. Mình là người Bắc, nên có nhiều câu mình thấy thú vị, kiểu mới mẻ. Thấy dễ thương lắm.
Khó mà có thể nói hết tất cả những cảm nghĩ của mình về bộ truyện từng là một phần của tuổi thơ này trong một bài review. Mỗi một tập truyện là một màu sắc khác nhau, một thế giới khác nhau và một niềm vui trẻ thơ nho nhỏ khác nhau, nhưng đều để lại những dư vị đặc biệt. Dường như bác Ánh đã gói gọn tất cả tuổi thơ của bác và của rất nhiều người để mang nó đặt vào những tập truyện này. Mỗi tập truyện ngắn là mỗi câu chuyện khác, từ những chuyện học tập, trường lớp (Ông thầy nóng tính, Thi sĩ hạng ruồi, Họa mi một mình, lớp phó trật tự,…); chuyện gia đình đến những chuyến phiêu lưu nho nhỏ của 3 nhân vật chính (Những con gấu bông, Con mả con ma, Theo dấu chim ưng, Ba lô màu xanh, Lang thang trong rừng,…). Hay những câu chuyện đẫm tình người (Cháu của bà, mười lăm ngọn nến,…).
Từ những chuyện nhẹ nhàng, gần gũi đến những chuyện li kì, hồi hộp đều mang nét đẹp riêng. Nói chung là yêu ai yêu cả đường đi. Mình yêu tất, cả những câu chuyện cả những nhân vật. Nhưng mình vẫn thích những tập về quê của Long và Quý, gặp những con người mộc mạc chân thành, mình ấm lòng. Mà cũng li kì hấp dẫn lắm. Những chuyến phiêu lưu của bộ 3 cũng thế, thêm thằng Mạnh có “máu trinh thám” nữa thì vừa hồi hộp vừa buồn cười. Thời niên thiếu của mình không có những trải nghiệm thú vị bằng bộ ba, nhưng mà điều đó làm mình vừa đồng cảm được với những chuyện mình trải qua, vừa háo hức bước vào những câu chuyện mới lạ khác.
Nói về nhỏ Hạnh trước đi, sau đọc Harry Potter thần tượng Hermione thế nào thì thời đó thần tượng nhỏ Hạnh y vậy. Xinh, thông minh, học giỏi, bộ từ điển biết đi, mà cũng dịu dàng nữa. Thời đó mình mê mẩn lắm, kiểu sao nhỏ đó biết nhiều thế chứ. Nhưng ai cũng có khuyết điểm mà, nhỏ Hạnh cũng nhát gan và là thánh vụng về: “Hạnh đã đập vỡ tất cả là hai cái thẩu, sáu cái lọ, mười ba cái đĩa, hai mươi tám cái ly..”. Hạnh cũng tình cảm, tốt bụng, đúng kiểu “con nhà người ta”. Nói ít hiểu nhiều nha =))
Nhắc đến Quý ròm là thấy buồn cười rồi. Lanh quá mà người không lớn được. Vựa muối với cây hài của truyện là đây. Thông minh, nhạy bén, giỏi cũng thuộc loại thần đồng mấy môn tự nhiên. Cũng tình cảm, hay giúp đỡ. Nhưng mà ba hoa chém gió thì không đỡ được. Xong bonus thêm cái nóng tính nữa. Nhưng mà nói đi nói lại không có Ròm thì cũng nhạt nhẽo đấy.
Tiểu Long tên thật là Minh Long cơ, nhưng do giỏi võ và thần tượng Lý Tiểu Long nên mọi người quen gọi là Tiểu Long. Thân hình to béo mạnh khỏe, rất giỏi võ (huyền đai đệ nhị đẳng Taekwondo) và có cái đầu cứng như sắt nhờ luyện “thiếu đầu công”. Chắc chân tay đấm đá nhanh nhẹn hết phần đầu óc nên Tiểu long hơi khù khờ, chậm chạp trong chuyện học tập. Khù khờ vậy thôi mà nhiều đoạn có Tiểu Long cũng cười ra nước mắt. Gia đình Tiểu Long khó khăn hơn nhiều so với hai bạn thân là Quý ròm và nhỏ Hạnh. Tính tình khiêm tốn, hiền lành, cũng tình cảm nữa. Lắm lúc bị ông Ròm ông ý bắt nạt nghĩ cũng thương, mà thôi cũng kệ.
Vì truyện gồm nhiều tập nên dàn nhân vật phụ cũng rất nhiều, từ thầy cô, bạn bè, bố mẹ, đến những người gặp rồi mới quen. Tất cả đều gần gũi, dễ đồng cảm, dù có vài nhân vật xấu nhưng đến cuối cùng vẫn đáng thương hơn đáng trách. Mỗi người mỗi màu sắc, đại diện cho nhiều cảnh đời, nhiều kiểu người ngoài kia.
“Với những người đã trót lớn. Tuổi thơ là một nỗi nhớ rất khó đặt tên.” Đây rõ ràng là một tập sách cho tuổi mới lớn, đúng hơn là tuổi đang loay hoay để lớn lên. Nhưng những ai muốn nhìn lại một thời, hay đang đi tìm những mảnh ghép lấp đầy trí nhớ tuổi thơ để đắm mình trong những năm tháng đó một lần nữa, vì ai cũng “đã từng” là trẻ con mà, cũng nên hốt em nó về nhà, không đọc thì để ngắm cũng được ha. Tập truyện này cũng đã được chuyển thể thành phim rồi, mọi người lười đọc thì có thể xem nhé.
Trích dẫn nổi bật của sách:
1, “ Cứ lắc một cái, một câu chuyện mới lại hiện ra.”
2, “- Chính phải cứ dậy sớm như thế này cháu mới còm nhom đấy! Cứ để cho cháu ngủ sướng mắt, chẳng mấy chốc cháu sẽ to đùng như thằng Tiểu Long cho bà xem!”
3, “ - Trên đường đến nhà mày, tao gặp một con chó!
Tiểu Long gục gặc đầu:
- Tao hiểu rồi! Và mày đánh nhau với nó!
- Ừ.
- Và đó là một con chó… con!
- Dẹp mày đi! - Quý ròm sầm mặt - Một con béc-giê giống Ðức đàng hoàng! Nó bay vào người tao. Thế là tao lập tức bay…
-…lên lề! - Tiểu Long bất thần chen ngang.”
4, “ - Thưa cô, em nghĩ ra rồi ạ!
- Ồ, hay quá! Cô Diệu Lý vui vẻ kêu lên.
- Thế vật gì nở ra khi nóng lên và co lại khi lạnh đi vậy?
Tiểu Long hí hửng:- Thưa cô, thời gian ạ!
- Thời gian? - Môi cô Diệu Lý vẽ thành hình chữ O.
Không chỉ cô mới ngạc nhiên trước câu trả lời kỳ dị của Tiểu Long. Tụi bạn ngồi dưới, kể cả Quý ròm và nhỏ Hạnh, đều há hốc miệng.Thái độ của mọi người khiến Tiểu Long cảm thấy chột dạ. Nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì cô Diệu Lý đã hỏi tiếp, giọng chưa hết sửng sốt:- Tại sao lại là thời gian? Linh cảm có chuyện gì đó không ổn nhưng không đủ thì giờ để suy nghĩ, Tiểu Long đành bấm bụng đáp theo những gì vừa xẩy ra trong đầu:
- Thưa cô, bởi vì những ngày hè nóng nực thường dài ra, còn những ngày mùa đông lạnh lẽo thường thun ngắn lại ạ!
Tiểu Long vừa dứt lời, lớp học đang yên lặng bỗng nổ ra một trận cười ngặt nghẽo.”
5, “Thuở bé, tôi mê cái kính vạn hoa, và bây giờ, đã lớn, tôi vẫn mê thứ đồ chơi này. Nếu được bỏ phiếu, tôi sẽ không ngần ngại bình chọn ống kính vạn hoa là đồ chơi kỳ thú nhất của tuổi thơ, là quà tặng tuyệt diệu nhất mà người lớn đã nghĩ ra cho trẻ em. Hằng hà bông hoa lần lượt xuất hiện dưới tay mình, chỉ sau mỗi cái lắc nhẹ. Những cánh hoa không ngừng thay dáng, những sắc hoa không ngừng đổi màu, có tới hàng vạn, hàng triệu những bông hoa như thế, và tuyệt vời thay, không bông hoa nào giống bông hoa nào trong hàng vạn hàng triệu cái kia.”
Review by GenBooks.Net














,,,,,,,Nhật kí về thời cổ đại
Tác giả Nguyễn Hoàng Tuấn
Ý tưởng Dr stone
Tiến sĩ đá Dr senku
Ngày hôm nay ngày 29/6/2025 là ngày cuối cùng của thế giới . À không là ngày cuối cùng chúng tôi ở trái đất thế kỉ XXl . Vì chỉ chục phút nữa thôi chúng tôi là những người sẽ xuyên không về thời cổ đại và sống yên bình Tôi nói
- Xong chưa chúng mày tắt video đi . Lên mạng thế thôi
Nguyễn Thành Tôi nói :
Từ từ chút đi anh bạn . Từ từ xem nào . Từ từ rồi đăng đây là chuyện rời xa nền văn minh nhân loại .
Nhân nói :
- Ồ sản phẩm xổng rồi kìa xong code rồi . Đến lúc rồi vài phút nữa thôi
Bờ-na-nờ nói :
- Nếu mà cả nhân loại biết truyện chúng ta chế tạo cổ máy thời gian không biết sex thế nào .
Tha Nót nói :
- Hành lí đã dọn xong đó là không gì cả có mấy thân người về thôi .
Tiếp đó chúng tôi sửa soạn đống lộn xộn . Tôi còn nhắc mội người bảo mẹ tôi là khi chúng tôi đi rồi hãy đăng video đó vì nếu chúng tôi đăng thì sẽ bị Tổ CHỨNG ĐOM ĐÓM chùy sát do fan Jack cầm đầu . Cuối cùng cũng xong Tha Nót đã nói với bố mẹ tôi . TIENS BỊP nhảy vào đầu tiên. Anh Tiến Bịp nhanh nhẹn luôn đi đầu . Mấy thằng bạn cũng lần lượt ngồi vào . Tôi bảo họ phải cài code cho cả máy dự phòng nữa . Tôi nghe thấy tiếng bước chân . Màn hình điện thoại của tôi hiện lên tin nhắn của BỘ CÔNG AN tôi cũng không quan tâm . Đến khi tôi ngồi cùng mấy thằng kia . Tôi cũng không hiểu tại sao tại tôi là nghệ rất nhiều tiếng trực thăng rất ồn tôi bảo :
- Ây các mày máy thời gian này tuy ồn nhưng có tường cách âm mà sao ồn thế nhờ . Tiến Bịp đồng tình :
- Cũng ồn đấy Nhân ơi tắt điện thoại đi .
Nhân ngạc nhiên nói :
- Tao có làm gì ồn đâu !
- Do mày đánh rắm nên mới ồn thế đấy .
Chợt trong đầu tôi có dự cảm không lành về bên ngoài kia Tôi hỏi :
- Ây chúng mày có thấy gần đây có nhiều tin tức nói về căn bệnh gì đá đá không ?
- Ừ tao cũng nghe tin đấy rồi . Nó lây từ một người Việt Nam bên Mỹ đúng không ?
Tha Nót nói :
- Ờ đúng rồi càng lúc càng nhiều ca mắc thôi kệ đi về thời cổ đại rồi lo cái gì .
Nguyễn Thành Tôi đã viết xong code . Nó cũng ngồi vào ghế đầu . Sau một nút bấm phi thuyền bắt đầu đếm ngược :
- Mười , chín ,tám ...
Tiến Bịp hét lên sung sướng :
- Thế là còn vài giây nữa thôi chúng ta sẽ không còn bị quấy rầy nữa muốn làm gì cũng được , được tự do rồi !
Máy tính điện tử tiếp tục đếm :
-Bảy , sáu , năm ...
Nguyễn Thành Tôi nói trong nụ cười :
- Tao nảm cái bài tập về nhà lắm rồi lúc nào cũng thi với học rồi đi làm như nô lệ của tư bản chán cả ra
Máy tính lại đếm :
- Bốn ...
Nhân nói :
- Tao chán đi học lắm lặp đi lặp lại .
Máy tính đếm cho bọn tôi vui :
- Ba ...
Tha Nót nói :
- Tao ở Hà Nội mỗi sáng trước mắt tao là một màn sương mù nó không đẹp vì đó là khí thải . Xung quanh toàn là khí độc
Bờ-na-nờ :
- Hoà bình rồi không chiến tranh nữa sướng như fan ĐOM ĐÓM khi Jack không bỏ con .
Rồi lại âm thanh điện tử :
- Hai ...
Tôi ôm niềm vui háo hức khi có cuộc sống mới bên bạn bè mà tôi hay ao ước . Tôi có thể ngả lưng những tháng ngày chillguy . Một cuộc sống ở nơi có cây cối um tùm thiên nhiên xanh mát không ô nhiễm không khí và ánh sáng không chiến tranh . Cuối cùng :
- Một , không , phóng ...
Chỉ một cái chớp mắt chúng tôi đã đến một không gian bu ảo. Xung quanh tôi bây giờ là mấy cái đồng hồ như doremon Nguyễn Thành Tôi bấm công tắc một quả PICKELBALL thời gian nó bay đi xa rồi biến mất . Bọn tôi nghĩ là 9 triệu năm trước chắc là không có người . Tôi ngồi chờ trong háo hức . Tôi nhìn ra bên ngoài thấy có vài tia chớp xanh gió cũng dần to có vẻ có linh cảm không tốt . Đột nhiên đài liên lạc phát ra âm anh tôi giật mình doremon à :
- Cứu , cứu với .
Cả đám giật mình Nguyễn Thành Tôi trả lời với người bên kia :
- Các anh là ai ? Gửi bao tiền cho BÉ BẮP ?
Bên kia nói :
- Chúng tôi là FBI và công an Việt Nam sẽ nói cho các cậu biết chuyện gì đã xảy ra .
Bên ngoài gió càng nổi to màu các chiếc đồng hồ chuyển hơi màu xanh . Sau vài cuộc nói chuyện bên kia gửi văn bản dài đại khái là AXALABACUCU, AXALABACUCU vào năm 2024 tháng 12 xuất hiện người đàn ông Việt Nam bên Mỹ có biểu hiện chân tay tê cứng hàng xóm có sang hỏi thăm cũng bị lây bệnh . Chỉ trong 30 ngày ông ta liền biến thành một bức tượng đá . Hàng xóm họ lại mắc bệnh lây cho những người khác . Do không có triệu chứng ngay nên nó lây nên máy bay sang nước khác . Ngày 27 tháng 4 năm 2025 dịch bệnh lây lan khắp nơi Mỹ , Châu âu và Châu Á . Căn bệnh này rất khó có triệu chứng và nó còn lây qua không khí nên gần như 8 tỷ . Mọi người khắp thế giới tuyệt vọng chưa có thời gian để chuẩn bị nên mọi chỉ có thể chờ chết . Nhưng khi biết có các cậu đang là cỗ máy thời gian lập tức các cậu nổi tiếng toàn cậu nhiều người nổi tiếng nói về các cậu những con người vĩ đại đang làm cỗ máy thời gian .Do các cậu ẩn địa chỉ nên chúng tôi rất khó tìm cho đến hôm nay khi nhận ra các cậu ở ngay đây chúng tôi tức tốc chạy đến . Bọn tôi đến nhà gặp bố mẹ các cậu . Tôi :
-Cháu chào cô ,cô ơi cháu tìm em Tuấn và bạn của em ấy
Mẹ cậu :
- Ờ nó ở dưới đó đó .
Anh công an lao xuống hầm anh FBI cũng đi theo. Anh công an ngồi vào máy nhưng không biết dùng thế là anh FBI đưa cho tờ hướng dẫn dài 673 nghìn tỷ trang rồi họ đến đây gặp bọn tôi anh công an nói :
- Bây giờ các cậu hãy đi về tương lai nghĩ ra cách cứu thế giới
Lúc này một cơn gió to thổi mạnh đến hai phi thuyền trao đảo dữ dội . Bên kia đang nói thì :
- Các cậu hãy cứu chúng tôi , á ... Á ...
Nguyễn Thành Tôi nói :
- Các anh sao vậy
Nhân nói :
- Chúng ta bị bão thời gian bao vây rồi
Lúc này quả bóng PICKELBALL thời gian bay đến đập mạnh vào cửa kính rồi bay thẳng về phía trước số liệu ghi trên máy đo từ 2025 đến 4000 năm sau Tiến Bịp la lên :
- Chúng ta chết mất .
Tha Nót nói :
- Nguyễn Thành Tôi bấm đi xuyên không đi đâu cũng được còn mạng thì còn sống
Lúc này phi thuyền bên kia bay đi
Nguyễn Thành Tôi núng thế nói :
- Mấy người bên kia tôi đếm đến 3 chúng ta cùng bấm
Bên kia cố trả lời :
-OK
Rồi Nguyễn Thành Tôi đếm đến ba :
- 1 ...2....3!
Rồi lúc đó tôi thấy phi thuyền sáng lên loá mắt tôi sau đó tôi bất tỉnh . Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong hang . Bạn bè đang nằm xung quanh mấy thằng này ngủ hết rồi . Tôi đi khỏi hang nhìn cảnh vật quen quen trước mặt :
- đây là mơ à .
Bỗng có tiếng :
- Đây không phải mơ đâu anh bạn của tôi . Ăn chuối không
Nó ném chuối cho tôi . Tôi mà kinh ngạc :
- Uầy chuối này ăn ngon hơn thằng Bờ- na-nờ
Nói rồi tôi và nó vào rừng hái chuối gặp một bức tượng đá mang chuối về cho bọn bạn . Cả đám ăn xong bắt đầu xây dựng lại hang . Bờ-na-nờ nói :
- lúc dịch chuyển tao thâý mấy ông kia cũng dịch chuyển theo chắc là họ cũng đến đây cùng chúng ta
Tôi chợt nhớ ra bức tượng liền dẫn bọn nó đến chỗ bức tượng mang bề buổi tối hôm đó chúng tôi quây quần bên nhau lúc này Nguyễn Thành Tôi nói :
- Bọn mày biết tình cảnh bây giờ rồi đó . Cả nhân loại bị hoá đá vận mệnh cứu cả thế giới đặt trên vai chúng ta
Tiến Bịp nói :
- Cứ tưởng được nghỉ ngơi ai dè lại làm anh hùng cứu thế giới
Nhân :
- 8 tỷ người rất nhiều !
Đột nhiên tôi đứng dậy đi đến đống lửa phát minh vĩ đại đầu tiên của con người nói to :
- Tất cả chúng ta đã đến nước này . Vậy bây giờ 6 cậu học sinh Trung học cơ sở Việt Hưng sẽ gây dựng thế giới bắt đầu từ con số 0. Thật là phấn khích .
HẾT tập 1
Cảm ơn đã đọc
Tác giả : Nguyễn Hoàng Tuấn
Nhân vật
- Nguyễn Hoàng Tuấn
- Nguyễn Huy Nhân
- Nguyễn Thành Tôi
- Bờ-na-nờ
- Tha Nót
- Tiến Bịp
Nhật kí về thời cổ đại tập 1
Nhà Xuất Bản Nguyễn Hoàng Tuấn
Vậy thì đừng xem nữa.